Ngày xưa anh cứ nghĩ mình đã là một đôi, đươc bước chung một lối nên không thể ngờ hôm nay mọi chuyện lại thay đổi. Cũng như khi còn bé anh đâu đoán đươc dòng đời bất tận mà chỉ có hai ngã rẽ: một là anh cố gắng, hai là anh từ bỏ những gì mình đang có hạnh phúc và bình yên sống bên em những ngày tự do. Và rồi dường như là anh không thể giữ được hạnh phúc chúa trời đã ban cho. Nhắm mắt và quay đi để biết mình xa nhau vì anh có níu kéo yêu thương cũng không thể quay lại như ngày đầu, lúc đó bên cạnh em sẽ có một người khác, còn anh thì tri kỷ hăng đêm vẫn chỉ là những nốt nhạc. Vậy thì tại sao mình không tự giải thoát bằng cách cố gắng quên đi nhau để cho vết thương ngày xưa đừng đi quá sâu và đừng để quá lâu thì lòng mình sẽ thôi không còn quá đau.
Mình xa nhau nhé anh yêu, nươc mắt em rơi vào tim. Một mình lê bước cô đơn, bước chân đau kí ức nhạt nhòa.